Ngo Van Thanh : ADiDa Phat! con cau cho the gioi hoa binh! moi ng yeu thuong nhau!
09-09-2010 11:32:48 AM
ngoc nhi : xin cho biet dia chi cua chua phat giao viet nem tai Bremen-nuoc Duc.xin cam on
30-08-2010 02:52:03 PM
TINHGIAC : The la 7 nam troi wa minh O den chua du LE VU LAN nguoi xa que huong nhung luc nao trong tham tam minh cung huong ve TAM BAO -nguyen cau 10 phuong PHAT gia ho cho tat ca nhung nguoi con cha me hien tien than tam an lac cha me mat thi duoc sieu sanh canh gioi an lanh - KINH CHUC QUI THAY CO MAI LA CAY DAI THO VUNG CHAC CHO HANG P T CHUNG CON NUONG THEO TU HOC .
25-08-2010 04:14:53 PM
nuyen tien phat : nam mo a di da phat:chuc cac phat tu that nhieu suc khoe,con chuc ba me con co nhieu neim vui va suc khoe,con cam on ba me da sinh con ra.con thuong ba me nhieu lam.
24-08-2010 09:17:53 PM
A Di Đà Phật : mô Phật,con là 1 đứa con không phải gọi là hư,nhưng có đôi lúc con làm việc không đúng với ba mẹ con,con nói ra đây nhân ngày vu lan báo hiếu,mong ba mẹ tha lỗi cho con!
24-08-2010 07:55:39 PM
nguyen van bay : chuc ba me mot ngay that vui ve.vi cong viec con khong the e nha cung ba me duoc.co le ba me la nien tin vung chac nhat cho con.con se ko bao gio tra noi an tinh ma ba me gianh cho con
23-08-2010 02:45:47 PM
Hue Phu : A DI ĐÀ PHẬT: Đại lể Vu Lan năm nay tại chùa Phât Huệ sẽ được tổ chức vào ngày 04.09.2010. Kính mong quý Phật Tử nhín chúc thời giờ vân tập về Chùa tham dự Đại lễ Vu Lan, tụng kinh, bái sám, cầu nguyện cho thế giới hòa bình, nhân sanh an lạc và hồi hướng công đức cho cửu huyền thất tổ, đa sanh phụ mẫu, nội ngoại được siêu sanh Tịnh Độ, người hiện tiền được tăng long phước thọ. Ngưỡng nguyện Tam Bảo luôn gia hộ cho quý iị và bửu quyế đưoc nhieu an lanh
19-08-2010 02:22:53 AM
bino : lcó ai biết đại lễ vu lan báo hiếu ở chùa Phật Huệ năm 2010 sẽ tổ chức vào lúc nào khong ạ? cảm ơn mọi người rất nhiều
18-08-2010 09:33:01 AM
Truong kim man : moi thay tung kinh
16-08-2010 09:40:46 PM
tran huu phu : cau cho phap gioi chung sanh bon on va 3 coi deu tron thanh phat dao A DI DA PHAT
14-08-2010 09:47:26 PM
Khánh Ly : Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con!
14-08-2010 10:08:21 AM
ChonTam : Mua vu lan den xin goi loi nhan den tat ca cac ban dong tu ,ai con Me xin dung lam Me khoc ,dung de buon len mat Me nghe khong vi minh cung moi vua mat Me nen cam nhan duoc dieu do va cung cau nguyen cho Me duoc xieu sanh ve mien lac canh va cho Cha than tam an lac va hanh phuc
12-08-2010 07:54:36 PM
Thanh Vân : Vui sướng thay, con vẫn còn mẹ, tự hào thay - trên ngực con, được cài bông hồng đỏ!
09-08-2010 08:46:13 PM
Ăn : Khong biêt ha noi chua nao tu tinh do
09-08-2010 07:50:38 PM
viet trinh : gan den ngay le vu lan.ngay bao hieu cua moi nguoi voi nhung dang sinh thanh.mong moi chung ta co tam long tot de khong phai hoi han
08-08-2010 08:25:51 AM
TAM AN : NAM MA A DI DA PHAT. kinh thua quy dao huu phat tu , an la nguwowi rat ton sung dao phat vi nhuing loi duc phat noi ra deu dung voi chan ly cuoc song cho chung ta noi teo, nhat la vo thuong nhan qua khong sai vao dau duoc.toi mong sao dao phat ngay cang duoc phat trien rong ra de cho moi nguoi hieu nhieu ve dao phat cua chung ta.Nm mo bon su thich ca mau ni phat.
07-08-2010 01:47:28 AM
ThíphápLiễuNgộ : A di đà phật ...xin quí phật tử thứ lỗi , hiện tại điện thọai của quí thầy bận giao tiếp cùng nhiều pâật tử nên thường tắt nghẽn đường truyền xin quí phật tử niệm tình tha thứ bỏ qua , những lời thăm hỏi phong phú và đa dạng của quí phật tử , các thầy thành tầm ghi nhớ , quí vị phật tử có thể gỡi lại lời nhắn , khi nào công việc phật sự hòan tất có thời gian , các thầy sẽ phúc đáp , mong quí phật tử đừng nôn nóng hay bực bội , mong được quí vị phật tử gần xa thông cảm cùng quí thầy A Di Đà Phật
01-08-2010 09:35:38 AM
Nguyễn An Toàn : Tôi có một ngôi Đền Chùa giờ không co người quản lý, nay muốn để lại cho Chùa, hoạt phật tử nào có long. LH: 0922.579.246
31-07-2010 10:41:21 AM
Nguyen Van Quoc : Toi La Phat Tu Chua Nay
28-07-2010 02:38:23 PM
Valerie Pham : Chao moi nguoi. Tao sao dien thoai cua chua khong thong? Minh goi 3 ngai khong duoc. Cam on.
28-07-2010 01:43:03 PM
Tên bạn:
Lời nhắn:

Refresh
Điền mã số bạn thấy trong hình


» Xem lưu trữ «


01-02-2010 - Người đăng: Minh Thông

In    Gửi mail

Suy ngẫm về bài kệ “Cáo tật thị chúng” của Thiền sư Mãn Giác

Viết bởi Quảng Trí

Hãy nhìn lại trên đầu của mình, tóc đã điểm bạc, tuổi già đã đến rồi đó, phải chấm dứt ngay những cuộc rong ruổi theo cảnh phù du bên ngoài, trở về lo cho tự thân của mình, nuôi dưỡng thân tâm của mình bằng chất liệu từ bi và công phu tu tập thiền định, rèn luyện cho mình một nếp sống đạo đức, thấm đượm tình người. Không nên đợi đến tuổi già mới học đạo, mới tu dưỡng tâm tánh, bởi lúc về già thì thân thể suy nhược, tinh thần sút kém, trí óc không còn như lúc mạnh khoẻ trước đây nữa.

Ngược dòng thời gian, lật lại những trang sử hào hùng của dân tộc vào thời đại Lý Trần, một thời đại vàng son của tổ quốc, cũng là giai đoạn hưng thịnh nhất của đạo Phật.


Vào thời đại Lý Trần, Phật giáo được xem như là quốc giáo, từ vua quan đến dân chúng đều tu học theo giáo pháp của chư Phật, có được nhiều vị thiền sư chứng ngộ uyên thâm giữ gìn và truyền thừa giáo pháp của chư Phật. Thông thường, trước khi lìa bỏ xác thân, xa rời cõi đời huyễn mộng, chư vị thiền sư đều để lại cho đời một bài thi kệ, đấy là lời sách tấn cuối cùng, lời di huấn cuối cùng của quý Ngài đối với chúng đệ tử và cũng là thể hiện sự chứng đạt chân lý của tự thân.

Lời kệ nào cũng cao thâm, vi diệu, câu kệ nào cũng chuyển tải chân lý cuộc đời. Nhưng không hiểu tại sao, đã gấp sách lại rồi mà hình ảnh “đêm qua sân trước một cành mai” trong bài “Cáo tật thị chúng” của Ngài Mãn Giác cứ hiện ra trong tâm trí con khiến con ưu tư mãi. Nay con xin Ngài cho con được mạo muội tỏ bày suy nghĩ của một kẻ “mông học” về bài kệ “Cáo tật thị chúng” của Ngài.
Vừa đọc qua câu kệ:


“Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai”.
(Xuân qua trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười).

Người đọc đã bắt gặp nơi đây một sự khác thường. Bởi chúng ta thường nhắc đến sự tươi đẹp, huy hoàng trước khi nhắc đến sự tan tác, chia lìa. Điều này cũng dễ hiểu thôi, vì ai cũng ưa thích, ham muốn cái đẹp, trân quí sự hoàn mỹ chứ không ai muốn nhắc đến sự rủi ro, sự không hoàn thiện,... Ở đây, Ngài Mãn Giác đã đảo lộn qui luật đó. Ngài đã nói đến sự “lạc” (rụng) trước khi nhắc đến sự “khai” (nở).

Hai câu kệ đã diễn tả một sự thật của tự nhiên: Xuân qua thì muôn hoa tan tác, rụng rời; xuân đến thì muôn hoa khoe sắc nở thắm. Sự thật này đã trở thành một quy luật chung của vũ trụ và đi vào trong sâu thẳm cõi lòng của mỗi người. Ngài Mãn Giác đã diễn tả một cách trái ngược như thế phải chăng Ngài muốn nhắn nhủ với mọi người rằng: Nếu đã có xuân đến thì phải có xuân qua, đấy là qui luật vận hành của vũ trụ. Con người phải sống làm sao để có thể giữ được lòng mình bình thản trước sự thịnh suy của cuộc đời khi chúng đến với mình.

Trở lại với hiện thực của cuộc sống, Ngài nhận thấy:
“Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai”.
(Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi).

Sự đời cứ thế trôi qua trước mắt người, ngày lại qua đêm, đêm lại nối ngày. Biết bao nhiêu cuộc đổi thay, bao nhiêu lần bãi bể hoá thành nương dâu. Đa số mọi người đều bị cuốn vào dòng chảy của cuộc đời, mãi chạy theo sự xoay vần của ngoại cảnh, bị ngoại cảnh chi phối. Chúng làm hoa cả mắt, loạn cả tâm, đến nỗi quên mất chính mình. Trong cuộc đời có mấy ai làm chủ được bản thân, nhìn vào sự biến chuyển đang diễn ra trên tấm thân của mình trong từng phút, từng giây.

Cho nên Ngài đã đánh thức: “Lão tùng đầu thượng lai”- Trên đầu già đền rồi. Hãy nhìn lại trên đầu của mình, tóc đã điểm bạc, tuổi già đã đến rồi đó, phải chấm dứt ngay những cuộc rong ruổi theo cảnh phù du bên ngoài, trở về lo cho tự thân của mình, nuôi dưỡng thân tâm của mình bằng chất liệu từ bi và công phu tu tập thiền định, rèn luyện cho mình một nếp sống đạo đức, thấm đượm tình người. Không nên đợi đến tuổi già mới học đạo, mới tu dưỡng tâm tánh, bởi lúc về già thì thân thể suy nhược, tinh thần sút kém, trí óc không còn như lúc mạnh khoẻ trước đây nữa. Và “không thể có một tinh thần mạnh mẽ trong một thân thể suy nhược”.

Lúc về già, dù có cố gắng đến bao nhiêu thì cũng khó lòng đạt được mục đích, vì đến lúc đó thì “lực bất tòng tâm”. Hơn nữa, cổ đức cũng đã từng dạy rằng:

“Mạc đãi lão lai phương học đạo
Cô phần tiện thị thiếu niên thân”.
(Chớ đợi tuổi già mới học đạo
Mồ hoang lắm kẻ tuổi thanh xuân).

Thế nên, với tâm từ bi vô lượng, Ngài Mãn Giác đã hiến dâng trọn đời mình cho hạnh phúc, an lạc của chúng sanh. Ngay những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, Ngài vẫn tha thiết khuyên bảo, khích lệ mọi người dũng mãnh, tinh tiến trên con đường tìm về bến giác, trở về quê hương tươi đẹp ngàn đời.

Bốn câu đầu của bài kệ, Ngài diễn tả theo phương diện tục đế, Ngài vận dụng ngôn ngữ và ý niệm của đời thường nên tương đối dễ hiểu, dễ cảm thụ và ai cũng có thể chấp nhận được, nhưng đến câu:

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”.
(Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai).

Thì rất nhiều người cảm thấy sửng sốt, bỡ ngỡ. Sửng sốt và bỡ ngỡ cũng phải, tại vì họ đang tiếp cận với một quan điểm rất khác thường: Mùa xuân đã qua mà vẫn còn hoa mai nở. Với sự nhận thức bình thường thì không thể nào chấp nhận và không thể nào hiểu được thâm ý của hai câu kệ trên. Nhưng với những người hiểu đạo, biết chút ít về đạo Phật, về ngôn ngữ nhà thiền thì khi đọc qua hai câu kệ trên, họ cảm nhận được phần nào ý nghĩa của nó. Ở đây, Thiền sư đã dùng ngôn ngữ để chuyển tải một vấn đề vượt ra ngoài phạm trù ngôn ngữ và ý niệm, đấy là trạng thái, là cảnh giới của những người đã giác ngộ, đã nếm được hương vị giải thoát và đang sống trong sự tràn ngập niềm hạnh phúc vô biên, là sự vĩnh hằng bất diệt, vượt ra ngoài ý niệm về thời gian và không gian. Ngài Mãn Giác đang sống trong trạng thái ấy nên đối với Ngài, lúc nào cũng cảm thấy “mùa xuân” đang hiện hữu, lúc nào cũng thấy “nhất chi mai” ở trước sân.

Cành mai trong văn cảnh này không còn là cành mai “bằng xương bằng thịt” nữa mà đã là cành mai tinh thần. Đây là trạng thái chung của những người đã chứng ngộ, là một sự thật, nhưng chỉ những ai đã vào được cảnh giới đó mới cảm nhận một cách tinh tường về sự thật vi diệu này. Hai câu kệ ấy còn cho mọi người nhận ra được trong muôn vạn sự đổi thay, dịch chuyển của vạn hữu còn có cái không bị chi phối bởi qui luật thành - trụ - hoại - không, trong sự vô thường vẫn có cái thường hằng, bất biến, đấy là “bản lai diện mục” trong mỗi chúng sanh.


Qua hai câu kệ cuối cùng trong bài kệ “Cáo Tật Thị Chúng”, thiền sư Mãn Giác còn khuyên bảo chúng đệ tử và tất cả mọi người rằng: Đừng lo sợ trước cảnh “hoa tàn lá rụng”, chỉ sợ là tự thân mỗi người chưa đủ sức tỉnh giác để kiểm soát thân, tâm của mình mà thôi. Hãy sống làm sao để mọi cử chỉ, hành động, lời nói của mình đều có thể đem lại hạnh phúc, an vui cho người khác, sống làm sao để mỗi bước đi là một bước tiến gần đến bến bờ giải thoát. Hãy tinh tấn lên, mọi người đều sẽ có ngày sống với mùa xuân trường cửu của cõi lòng.


Điểm lại toàn bộ lời thi kệ, chúng ta thấy rằng, đây là sự đúc kết những tinh hoa của đạo giải thoát, là quá trình thực tu thực chứng của thiền sư Mãn Giác. Tuy Ngài chưa đạt được sự giác ngộ viên mãn như chư Phật, nhưng Ngài đã bước những bước chân thần kỳ, đã đạt được trạng thái tâm linh ít người đạt được. Bài kệ của Ngài khiến cho nhiều người phải ưu tư, muốn giải tỏa nỗi ưu tư này thì không còn con đường nào khác hơn là sự thể nghiệm của tự thân.

Vì thế mà bài kệ của Ngài trở thành ngọn đuốc soi đường cho mọi người trở về với nếp sống chân thiện mỹ, trở về với chân lý của lẽ sống ngàn đời. Bài kệ còn thúc đẩy mọi người đi tìm hạnh phúc chân thường cho cuộc sống. Có thể khẳng định rằng, thiền sư Mãn Giác, cũng như bài thi kệ của Ngài sẽ sống mãi, tồn tại mãi trong lòng những con người yêu chân lý và đi tìm chân lý.

Nguồn: TSPL 08

Đã xem 577 lần - 0 bình luận
« Trở lại



© Phat Hue, Alle Rechte vorbehalten
Hanauer Landstrasse 443, 60314 Frankfurt am Main - Germany

top